Không đề 6



Em ôm nỗi nhớ về đi dọc chiều mùa xuân
Nắng nhè nhẹ len vào từng sợi tóc
Không có mưa phùn, những mầm cây ngơ ngác
Như em không anh
Chênh vênh.

Em mang nỗi nhớ vào quán ấm và xanh
Mường tượng ánh mắt anh, khuôn mặt anh, bàn tay anh
còn vương vào đâu đó.
Nghèn nghẹn từng nhịp thở
Ừ...
Không anh
Xa anh

Em đặt nỗi nhớ vào đêm
Không còn nghe thấy tiếng tim em đập nữa.
Em nhắm mắt
Niềm đau về gõ cửa
Giờ mất anh
Mất anh.

Em cất anh vào một góc trái tim
Và khóa lại.

Rồi em thấy mình không thở nổi.
Không anh
Em rơi
miên man...

02.03.10