Không đề




Hà Nội dịu dàng kể về những ngày tháng Sáu
Lá xà cừ đã bắt đầu xanh
Và những bài ca chưa kịp hát
Lặng lẽ lăn theo những bước chân.

Ngày dịu dàng kể về những nỗi buồn màu xanh
Tháng Sáu đổ xuống từng làn mưa mỏng
Có nhớ nhau đâu mà hạt mưa biết đắng
Vẩn vơ gieo tiếng thở dài vào những quán không tên.

Chiều dịu dàng kể về em
Mỏng manh như hoa cánh bướm bên hồ Gươm
Gầy guộc
Nhưng rực rỡ lạ thường.

Mặt trời ngẩn ngơ đi theo em
Mang theo cả những câu chuyện buồn về những cuộc chia ly tháng Sáu.

Để rồi
Khi mặt trăng lấp ló nơi đầu núi.
Mặt trời bỏ Em lại cho đêm
Để quên những cuộc chia ly dưới gối.

Em khóc không thành lời
Cho những cuộc chia ly không phải của mình
Và tiếc nuối.

Đêm tháng Sáu đặt đóa hoa nhài vào cơn mê vồi vội

Em
rơi
trong
mơ.