Những lá thư



Hà Nội thu rồi
Và em thấy bình yên
Bình yên không chớp mắt

Những đốm xanh ngằn ngặt
Rơi lặng lẽ bên trời...

Mùa thu đến rồi
Mây ngơ ngẩn trôi
Em thản nhiên chôn vùi kỉ niệm

Trên phố cũ
Lá đuổi nhau
mải miết
...
Tìm đường về mùa Đông.

Anh ạ!
Mùa thu vốn chẳng nồng
Không ồn ào như là mưa mùa hạ
Không cắt cứa gió Đông để cần nhau áp má...

Thu tên là: Mùa bình yên.

Hôm nay em thấy phố rất hiền
Vì phố màu hổ phách

Em viết thư...
Chỉ để mình em đọc.

Khi nào mùa thu biết rơi nước mắt.
Em sẽ gửi lại cho anh...!