Ngày tháng trôi theo mùa lá rơi...



Thật ra em không chuẩn bị gì cho ngày kỉ niệm rất-quan-trọng này. Em sợ vì 1 lý do nào đó Anh sẽ quên mất. Hoặc anh quá bận... Em không chuẩn bị vì em sợ em sẽ buồn. Mà em, đã rất nhiều lần, em nói với anh rằng: Ở bên anh, em thực sự hạnh phúc. Thì tại sao vào 1 ngày đáng nhớ như thế này, em lại buồn?

Vì vậy em thức dậy muộn hơn mọi ngày. Nhưng có 1 điều không thay đổi: Em nhớ ngay đến anh mỗi lúc mở mắt ra. Nhắn tin cho anh và nín thở chờ đợi. Em nghĩ rằng: Anh chẳng nhớ đâu. Và anh tỏ-ra không nhớ thật. Em hơi thất vọng.

Nhưng em vẫn tỏ ra bình thường. Vẫn líu lô nói chuyện với anh qua điện thoại rồi làm mọi việc cần làm của buổi sáng thứ 7... cho đến lúc nhận được tin nhắn của anh...
"Chúng mình về (...) ăn cơm và uống nước ở quán cũ nhé".

Anh luôn như thế. Lúc nào cũng làm em bất ngờ. Có những bất ngờ khiến em nhói tim và đôi lúc, như hôm nay, anh mang đến một bất ngờ khiến em thực sự muốn hát to lên...

Lần đầu tiên mình hôn nhau ở quán nước. Anh xiết tay em thật chặt, ôm em và em biết: Anh yêu em xiết bao.

Em biết ơn anh, biết ơn vô hạn vì anh đã nắm lấy tay em, đã yêu thương, che chở và cảm thông, đã luôn ở bên em, cùng đi với em trên con đường không hề bằng phẳng. Em biết ơn vô cùng vì anh đã để trái tim cùng đập một nhịp với trái tim em. Biết ơn vì những vất vả mà anh đã trải qua suốt thời gian em ốm đau....

Em muốn nhắc lại 1 câu em đã từng nói với anh: Khi nào anh cảm thấy cuộc đời này không công bằng với anh, bất cứ lúc nào anh cảm thấy cần 1 nơi ấm áp để thả lỏng tâm hồn, hãy đến với em. Em sẽ biến anh thành người đàn ông hạnh phúc nhất. Đơn giản vì em là món quà mà thượng đế đã ban tặng cho anh.

P/s: Đáng ra em sẽ viết 1 entry thật dài "kể lể" về 1 năm qua, về những khó khăn và hạnh phúc. Nhưng em biết thế nào cũng có người trề môi ra chê bai (Dù trong lòng sướng âm ỉ.). Em viết entry ngắn thôi, giữ mọi thứ trong lòng để 1 mình em nhâm nhi. Và cũng để có kẻ "chừa" cái thói hay chê em đi.