Tích tắc



Thời gian đang trôi rất nhanh. Em biết thế. Vì em thấy Mùa xuân đang đến gần. Những mùa xuân mà em không còn háo hức mong chờ nữa.

Thật ra, cũng rất phi lý khi em, vốn dĩ yêu màu xanh đến điên cuồng, cái gì xung quanh mình đều phải là màu xanh, giờ lại e ngại trước sự trở về của mùa xuân.

Thế mà thật. Đã 2 năm nay em sợ mỗi lúc đứng trước mé nhà chờ những cành đào đơm nụ. Sợ nghe người ta bàn tán về lương Tết, thưởng Tết, sắm Tết. Sợ về nhà...

Em sợ chạm vào sự già nua trên khuôn mặt mẹ.
Sợ nhìn thấy sự hiện hữu rất thản nhiên của những sợi tóc trắng ngày càng dầy trên mái đầu của bố.
Sợ thấy mình thêm 1 tuổi mà vẫn chưa thể hạnh phúc, dù chỉ là hạnh phúc theo khái niệm giản đơn của mẹ, đó là "lập gia đình".

Thời gian trôi rất nhanh. Nhẩm đếm đã bao nhiêu ngày khóc cười trong tình yêu dành cho anh và được anh dành cho. Mà vẫn chưa đủ.

Ôi, em ước gì cuộc đời này chỉ có riêng mình. Ước gì em sẽ không bao giờ bị hất ngã trước những dằn vặt, đau khổ, day dứt và kiên tâm mà nắm giữ những khát khao vọng lên từ đáy trái tim mình. Ước gì có thể ở đây, lặng yên và yêu thương anh theo cách của riêng em...

Hôm qua lạnh cắt cứa.

Hôm nay mở cửa, nắng đã lên.

Những ngày mưa, ngày nắng cứ nối nhau đi...

Em vẫn chưa giữ được gì cho mình cả.